
-
Nó là một đứa trẻ quá thực tế, mẹ nó bảo, không hiểu vì sao. Mẹ nó cố bảo vệ tuổi thơ của nó trong hệ thống giáo dục hiện nay, mẹ nó tưởng thế, bằng cách chỉ cho nó xem hoa phượng đỏ, cánh diều, mặt trăng… dạy nó lắng nghe tiếng ve rỉ rả đêm hè và tiếng chim hót lảnh lót buổi sáng…, cho phép nó xem tivi để giảm bớt những giờ học buổi tối, không mắng mỏ về điểm số vừa phải của nó ở trường, dù không khuyến khích điểm thấp. Mẹ nó phản đối cái cặp sách quá nặng của nó trong các buổi họp phụ huynh, dẫn nó đi hiệu sách để chọn mua cho nó những truyện cổ tích mà mẹ nó thuộc lòng từ nhỏ, dành dụm tiền đưa nó đi du lịch nông thôn vào các ngày lễ, ngày nghỉ. Nhưng nó, nó khóc lóc trên ô tô trong những cuộc đi chơi, rằng nó có những ba chục bài tập toán vào ngày nghỉ, sao lại bắt nó đi mà không cho nó ở nhà làm bài. Nó gần như tuyệt thực vì mẹ nó xin cô cho nó thôi chức lớp phó, lý do vì ở cái chức vụ con con ấy nó đã lập ra một cuốn sổ ghi tên cần phải phạt do xếp hàngkhông thẳng, đánh đổ mực, hoặc chui xuống gầm bàn lúc ăn trưa. Nó mang nguyên sách vở cả tuần trong cặp, đề phòng cô kiểm tra bất chợt. Nó đi với mẹ vào siêu thi, không chọn bất cứ cái gì, chỉ chăm chăm ghi nhớ mọi thứ giá cả, nuôi mơ ước một ngày nào đó thi Hãy chọn giá đúng trên truyền hình.
Việc đọc sách cũng thế, nó có đọc thêm thì chỉ đọc những gì nó cho rằng sẽ bổ ích nếu một ngày nào đó tham gia Ai là triệu phú hoặc Hành trình văn hóa…, những cuộc thi theo nó bổ ích ở chỗ dễ kiếm tiền hơn là đi làm ở Viện nghiên cứu giống mẹ. Mới 9 tuổi, lúc nào nó cũng xử sự đúng mực. Sự đúng mực của nó làm mẹ nó cảm thấy thoáng chút khiếp hãi. Giống như nhìn thấy một điều gì đó lạ lùng không thuộc về mình. Mẹ nó có lẽ cũng thuộc típ người cực đoan, mẹ nó cho rằng như nó là không phải trẻ con. Nó cũng thấy mẹ nó thế nào ấy, không phải là người lớn, không giống mẹ các bạn khác cùng lớp.
Nỗ lực mãi để kiếm tìm giải pháp, mẹ nó cuối cùng gặp được một cô giáo trẻ ( theo yêu cầu phải có cô giáo dạy thêm ở nhà như các bạn của nó)- một cô giáo theo mẹ nó là dịu dàng và có tâm hồn. “Em đừng chỉ dạy bài không, nói chuyện với nó nhiều vào. Chị sợ nhất lớn lên nó trở thành người khô cằn, thực dụng…” Cô giáo bắt đầu giảng bài của mình bằng âm nhạc, những ca sĩ mà cô nghĩ có lẽ bọn trẻ con đang thích… Đang nó say sưa bỗng nó- im lặng từ đầu buổi học- nghiêm nghị nhìn thẳng vào mặt cô: “Bốn mươi nghìn một giờ học phải không ạ? Sao cô không dạy vào bài đi cứ “câu giờ” mãi thế? ”
Cô và mẹ lặng người nhìn nhau không nói được lời nào. Hà Phạm
- (Thursday December 4, 2008)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét