Cơn mưa tối qua thật lớn. Mưa quất rát mặt, gió thổi tưởng như không thể đi tiếp được nữa. Hai vợ chồng định đợi mưa ngớt rồi mới về, nhưng chẳng biết bao giờ ngớt mưa. Mà càng đợi thì đường càng ngập, đành đội mưa đi về. Lâu lắm mới đi dưới trời mưa lớn như thế này. Ướt..., lạnh...., mắt cay xè…, bỗng nhiên lại nhớ đến kỷ niệm xưa. Kỷ niệm lần đầu tiên cũng một người bạn trai khoác chung một chiếc áo mưa. Cũng ướt, lạnh… nhưng cứ mong mưa nữa, mưa mãi.
Không biết người ấy có nhớ đến kỷ niệm đó không và có còn mong mưa nữa, mưa mãi không. Chắc là không đâu, vì giờ đây người ta đang chở vợ đi dưới mưa. Người ta đang mải phóng xe ầm ầm để nhanh nhanh đưa mình về nhà
. Mắt người ta đang cay xè vì nước mưa. Người ta đang tập trung vào việc làm thế nào để không va vào những người đi đường đang vội vã lao đi trong cơn mưa. Người ta chẳng để ý xem mình đang nghĩ gì, đang mơ mộng những gì đâu.
Hehe, giữa sự lãng mạng và hiện thực là cả một khoảng cách khá lớn. Lúc đó mà tâm sự như vậy có khi lại bị cho là dở hơi, hâm... Đấy, giữa dở hơi và lãng mạn lại là một khoảng cách quá nhỏ. Thôi, hâm thế đủ rồi. Tự tặng cho mình bài hát yêu thích: Kỷ niệm như rêu, anh níu vào trượt ngã. Tình xưa giờ quá xa , hay quá gần nhỉ…?
(Đăng ngày: 17:45 18-07-2008)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét