Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm bài viết hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm bài viết hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đàn ông – Đàn bà – Cuộc sống


(Sưu tầm từ FB của Thảo Gấu )
...Bạn hỏi tôi rằng: trong suốt những năm tháng sống bên cạnh người đàn ông của mình, tôi có bao giờ nghĩ đến người đàn ông khác hay không?
Biết trả lời bạn thế nào bây giờ nhỉ?

Nhiều khi ngồi cạnh những người phụ nữ khác, nghe họ ca ngợi về chính họ, về gia đình họ, về cái sự chung thủy của họ tôi cứ dậy lên trong lòng một cảm giác nghi ngờ. Nghi ngờ họ và nghi ngờ chính bản thân mình. Phải chăng họ đã gặp được những vị thánh và cưới họ về làm chồng? Phải chăng cảm xúc của họ quá nghèo nàn hoặc quá tuyệt đối nên chỉ dành riêng cho một người? Hay phải chăng tôi là người quá lăng nhăng vì đã có những phút xao lòng trước rất nhiều người?

Tôi từng đọc đâu đó: cảm xúc không có lỗi – nhưng có thể kết tội hành vi.

Đàn ông thực tế ở chỗ, họ không thèm để tâm đến cảm xúc của vợ mình dành cho người khác. Điều họ quan tâm là cô ấy đã, có, sắp lên giường với ai? Có thể vì đàn ông coi trọng sự toàn vẹn về mặt thể xác của người chung sống với mình. Hoặc có thể anh ta hiểu một điều: khi người phụ nữ đã dám lên giường với một người đàn ông khác, nghĩa là cảm xúc đã chín muồi.

Đàn bà thì hay ngược lại. Họ có thể bỏ qua chuyện người đàn ông của mình lên giường với những người phụ nữ khác, hay bỏ tiền ra mua một vài đêm vui nhưng lại không chấp nhận được việc anh ấy ngồi nghĩ đến một người đàn bà khác ngoài mình. Áp đặt suy nghĩ của mình cho đàn ông ở điểm: nghĩ đến là đã yêu lắm rồi và làm tình đối với đàn ông chỉ là một nhu cầu thỏa mãn bản năng. Họ vô tình hạ thấp đàn ông thời nay quá nhiều. Bởi vì lên giường – bây giờ - đối với đàn ông sẽ có kèm theo cảm xúc.

Đàn ông hay ở chỗ họ ít ghen bóng ghen gió, có lẽ là vì họ hiểu cảm xúc cũng như những cơn gió lạnh đầu mùa, mát lạnh thế thôi nhưng khi nắng lên, lại ấm ấp, lại hiền hòa. Và cũng bởi thực tế như thế, nên, họ có thể chung sống cả đời với một người đàn bà. Họ chỉ cần người đó nấu ăn ngon, chăm sóc cho họ bữa ăn giấc ngủ, thỏa mãn nhu cầu gần gũi với một sự hài lòng tương đối và đôi khi, chịu khó lắng nghe và thấu hiểu. Tỷ dụ như một vài nhu cầu đó không được đáp ứng, họ sẽ tìm ở chỗ khác nhưng giá trị cơ bản của người mà họ đã chọn làm vợ vẫn là điều mà họ cần, hiểu và muốn giữ. Người đàn ông thực sự biết cân đong đo đếm giữa những ảo mộng tình ái hão huyền với thực tế mà họ đang có với một sự tỉnh táo tuyệt vời để xem có nên đổi cái đang có lấy những thứ mới mẻ hơn hay không?

Đàn bà thì lại hay bị ảo ảnh huyễn hoặc bản thân. Những bong bóng nhiều màu mang tên tình yêu có thể do những người đàn ông vây xung quanh tạo nên và cũng có thể do chính họ thổi phồng lên rồi ngồi ngắm nghía và đắm chìm trong đó. Cứ nghĩ rằng đã tìm được hạnh phúc của đời mình, thế là quay lưng lại với những gì đã có, đang có. Để hướng về phía rực rỡ của tình yêu màu hồng. Chỉ đến khi gặp phải một khuôn mặt lạnh, một lời từ chối hay một cảnh hạnh phúc vợ chồng con cái tay trong tay của người đàn ông đang ngỡ thuộc về mình, mới tỉnh. Lúc ấy thì đã muộn mất rồi!

Chẳng ai có thể điều khiển nổi cảm xúc của mình. Nhưng, coi đó như một góc ngọt ngào nơi trái tim mình – cho mình thêm năng lượng để sống, hay thổi bùng lên như một ngọn lửa rồi tàn lụi đi khi đêm qua ngày tới, hoặc chôn nó xuống dưới tầng tầng lớp lớp những lạnh lùng…là ở sự lựa chọn của mỗi người. Cảm xúc không điều khiển nổi nhưng hành vi thì có thể. Chỉ làm khi đã biết cái giá mà mình phải trả, nhỉ!

 *****
 Một bài viết hay, tình cờ đọc được trên fb bạn của một người bạn. Đủ cảm xúc để cảm nhận và diễn tả; đủ tỉnh táo để phân tích... Không bàn luận về cảm xúc đó là đúng hay sai, là nhầm lẫn hay thực sự... vì cảm xúc đơn giản là cảm nhận của con người tại thời điểm nhưng cũng có thể theo người ta cả cuộc đời. Cảm xúc không có đúng và sai.
 Nhưng thử đặt vào vị trí của những người trong cuộc: Nếu bạn là người có cảm xúc, bạn đủ tỉnh táo để xác định được "cái giá phải trả", để điều khiển hành vi và không để cảm xúc chi phối thì có lẽ không nhiều người phải quá trăn trở với những cảm xúc ấy. Còn nếu bạn là người có vợ/chồng/người yêu của người đang có những cảm xúc đó, bạn có đủ tỉnh táo, đủ yêu thương để hiểu rằng đó chỉ là cảm xúc; đủ tin tưởng để hiểu rằng những cảm xúc ấy rồi sẽ qua...
Bỗng nhiên muốn ghi lại những cảm xúc sau khi đọc. :)

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2011

Tình cảm thẳm sâu

Đọc blog của nhà báo Vũ Mạnh Cường thấy bài viết của nhà văn Ngô Phan Lưu hay quá. Copy lại để lưu và chia sẻ.

Tình cảm thẳm sâu

NGÔ PHAN LƯU



Hầu như khó có luật trừ, hễ sống mà lên được tới “chức” ông nội, ông ngoại thì hay thương hay nhớ bọn cháu trẻ nít quá chừng. Gần chúng thật vui. Xa chúng thật buồn. Nếu trời cho sống lâu hơn, sống lên được “chức” cố thì quả là tuyệt vời. Nhưng việc này khó vô cùng. Thôi, cứ hãy nói ở mức thông thường tức ở “chức” nội, “chức” ngoại.

Trong phòng ngủ, bà vợ treo đầy hình bọn cháu nội, cháu ngoại trên vách. Tôi cứ thường vào xem ké cho đỡ nhớ. Có đứa cởi trần ngồi trong chậu tắm vọc nước, cười tít mắt ló hai chiếc răng chuột. Có đứa cải trang làm ông già Noel cưỡi con tuần lộc. Có đứa làm đại ca, đeo kính đen, đầu trọc lóc, lái ô tô nhựa. Có đứa quấn khăn rằn, vẽ râu ngạnh trê đen thui, giả ông già Nam bộ thời chống Pháp. Có đứa mặc bộ giáp siêu nhân, súng dài súng ngắn giắt cùng mình. Có đứa mặc áo dài hoa bưởi, nón bài thơ, thân hình suông đuộc như đòn bánh tét... Quả thật, mỗi đứa một vẻ chẳng đứa nào giống đứa nào, nhưng đều có một điểm chung gặp nhau là cực kỳ dễ thương.

Cái thằng cháu nội giả ông già Nam bộ thời chống Pháp, hiện ở Sài Gòn, đang theo mẫu giáo. Cả nửa năm trời mà nó vẫn không tăng được ký nào. Lúc nhỏ, vì hay bệnh nên bác sĩ cho dùng quá nhiều thuốc kháng sinh, nên đẹt thằng nhỏ. Đằng đẵng cả năm tôi mới có dịp vào Sài Gòn thăm nó một lần. Thế nhưng, khi tôi mới ló đầu vào cửa, chưa vô nhà, trông thấy tôi nó cười toe toét và vẫy tay la to “bái bai” ông nội. Nó “bái bai” tôi tía lia, không cho cái miệng làm da non. Úi cha cha! Cái thằng này y như cái đài. Và, nó xáp tới đòi tôi ẵm. “Bái bai” mà lại đòi ẵm. Thật ngược đời!

Để giải thích hiện tượng tình cảm ông cháu quyến luyến, tôi nói với một ông bạn già như sau:

“Tại sao mình thương bọn cháu trẻ nít đến thế nhỉ? Và tại sao bọn chúng cũng thương mình đến thế nhỉ? Theo tôi là vì chúng chưa biết gì cuộc sống trong khi mình đã chán cuộc sống tới cổ. Tại vì chúng mới bước vào đời trong khi mình sắp ra khỏi đời. Ông cháu chính là hai đầu của vòng đời, nên luôn gặp nhau, quấn quít nhau”.

Ông bạn cười sếu sáo, nói phụ hoạ:

“Mình đục ngầu trong khi chúng nó trong vắt. Mình không thương chúng sao được. Tôi có thằng cháu nhỏ, tôi phải mướn một bịch kẹo nó mới chịu nằm ngủ với tôi. Kẹo phải trả trước, nó mới leo lên giường nằm. Nằm chưa nóng lưng, lại phóng xuống nhảy tuốt. Khi nó ăn hết kẹo, lại trèo lên đòi “kẹo ngủ”. Tôi không đưa nữa, bảo nằm chờ đó đã. Chờ lâu quá, nó ngủ tuốt. Ngủ với nó, mình không dám cục cựa sợ nó thức. Thật là sướng!”.

Tôi cười:

“Ngủ không dám cục cựa mà sướng à?”

“Được nó nằm bên cạnh là sướng rồi. Cái khổ “không dám cục cựa” ăn nhằm gì. Phải ráng chịu một tí đâu có sao. Nó mà thức dậy là nó nhảy tuốt, mình đâu có ngủ được với nó”. Lão ta trả lời.

“Đúng thế. Tôi ở vào trường hợp ấy, tôi cũng không dám cục cựa”. Tôi đồng cảm với lão bạn.

Lão bạn lại nói:

“Hè này không biết làm sao có tiền để lì xì cho bọn chúng. Bầy gà trong vườn còn nhỏ quá. Thế nào chúng cũng về đông đen”.

Tôi giật mình nhìn lão. Câu lão vừa than chính là câu của tôi sắp than. Thật là căng quá chừng. Già không làm ra tiền. Tôi gợi ý:

“Thì trái cây trong vườn đấy. Cứ cho bọn chúng thoải mái”.

Lão bạn thở dài:

“Cũng chỉ có cách ấy mà thôi. Giờ tôi mới biết, trồng cây ăn quả thật là hữu ích”.

Nghe thế, tôi im lặng, nói chính xác hơn, tôi rớt vào im lặng. Câu nói của ông bạn già: “Giờ tôi mới biết, trồng cây ăn quả thật là hữu ích” đã khoác thêm một tình cảm ông cháu thẳm sâu...

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

Đứa trẻ thực tế



Nó là một đứa trẻ quá thực tế, mẹ nó bảo, không hiểu vì sao. Mẹ nó cố bảo vệ tuổi thơ của nó trong hệ thống giáo dục hiện nay, mẹ nó tưởng thế, bằng cách chỉ cho nó xem hoa phượng đỏ, cánh diều, mặt trăng… dạy nó lắng nghe tiếng ve rỉ rả đêm hè và tiếng chim hót lảnh lót buổi sáng…, cho phép nó xem tivi để giảm bớt những giờ học buổi tối, không mắng mỏ về điểm số vừa phải của nó ở trường, dù không khuyến khích điểm thấp. Mẹ nó phản đối cái cặp sách quá nặng của nó trong các buổi họp phụ huynh, dẫn nó đi hiệu sách để chọn mua cho nó những truyện cổ tích mà mẹ nó thuộc lòng từ nhỏ, dành dụm tiền đưa nó đi du lịch nông thôn vào các ngày lễ, ngày nghỉ. Nhưng nó, nó khóc lóc trên ô tô trong những cuộc đi chơi, rằng nó có những ba chục bài tập toán vào ngày nghỉ, sao lại bắt nó đi mà không cho nó ở nhà làm bài. Nó gần như tuyệt thực vì mẹ nó xin cô cho nó thôi chức lớp phó, lý do vì ở cái chức vụ con con ấy nó đã lập ra một cuốn sổ ghi tên cần phải phạt do xếp hàngkhông thẳng, đánh đổ mực, hoặc chui xuống gầm bàn lúc ăn trưa. Nó mang nguyên sách vở cả tuần trong cặp, đề phòng cô kiểm tra bất chợt. Nó đi với mẹ vào siêu thi, không chọn bất cứ cái gì, chỉ chăm chăm ghi nhớ mọi thứ giá cả, nuôi mơ ước một ngày nào đó thi Hãy chọn giá đúng trên truyền hình.

Việc đọc sách cũng thế, nó có đọc thêm thì chỉ đọc những gì nó cho rằng sẽ bổ ích nếu một ngày nào đó tham gia Ai là triệu phú hoặc Hành trình văn hóa…, những cuộc thi theo nó bổ ích ở chỗ dễ kiếm tiền hơn là đi làm ở Viện nghiên cứu giống mẹ. Mới 9 tuổi, lúc nào nó cũng xử sự đúng mực. Sự đúng mực của nó làm mẹ nó cảm thấy thoáng chút khiếp hãi. Giống như nhìn thấy một điều gì đó lạ lùng không thuộc về mình. Mẹ nó có lẽ cũng thuộc típ người cực đoan, mẹ nó cho rằng như nó là không phải trẻ con. Nó cũng thấy mẹ nó thế nào ấy, không phải là người lớn, không giống mẹ các bạn khác cùng lớp.

Nỗ lực mãi để kiếm tìm giải pháp, mẹ nó cuối cùng gặp được một cô giáo trẻ ( theo yêu cầu phải có cô giáo dạy thêm ở nhà như các bạn của nó)- một cô giáo theo mẹ nó là dịu dàng và có tâm hồn. “Em đừng chỉ dạy bài không, nói chuyện với nó nhiều vào. Chị sợ nhất lớn lên nó trở thành người khô cằn, thực dụng…” Cô giáo bắt đầu giảng bài của mình bằng âm nhạc, những ca sĩ mà cô nghĩ có lẽ bọn trẻ con đang thích… Đang nó say sưa bỗng nó- im lặng từ đầu buổi học- nghiêm nghị nhìn thẳng vào mặt cô: “Bốn mươi nghìn một giờ học phải không ạ? Sao cô không dạy vào bài đi cứ “câu giờ” mãi thế? ”

Cô và mẹ lặng người nhìn nhau không nói được lời nào. Hà Phạm

(Thursday December 4, 2008)

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2009

Những con dốc cuộc đời


Những con dốc cuộc đời magnify

Khi bạn đạp xe lên một con dốc con, mồ hôi chảy ướt áo và bàn chân tưởng như mỏi nhừ thì bạn sẽ được tận hưởng sự tuyệt vời khi chiếc xe lăn nhanh xuống con dốc phía trước, những giọt mồ hôi bốc hơi, để lại cảm giác mát lạnh khiến bạn quên nhanh tất cả mệt mỏi...

Cuộc sống cũng giống như một con đường rất dài. Dù có đang chạy trên những đoạn bằng phẳng, người ta vẫn không bao giờ quên sẽ có lúc phải đối diện với việc lên dốc và cả xuống dốc. Một người bạn đã nói với tôi điều giản dị ấy khi cùng một lúc, cô bạn phải đối diện thất bại, cả trong tình yêu lẫn trong công việc ở công ty. Điều làm tôi nể phục cô bạn ấy là sự can đảm. Cô ấy không khóc, không oán trách, cũng không lặng lẽ suy sụp. Bởi lẽ bạn tôi biết tự thu xếp, đặt những nỗi buồn sang một bên, dành sức lực để tiếp tục "vượt dốc".

Rất nhiều khi trong nhịp sống gấp gáp này, nỗi mệt mỏi, sự chán chường, cảm giác thất vọng đã vắt kiệt sức lực; lấy đi niềm lạc quan. Bạn muốn buông xuôi tất cả. Nhưng nếu bạn dừng lại và quay nhìn trở về điểm xuất phát, bạn sẽ biết cái cảm giác tuyệt vời khi nhìn những gì ta đã vượt qua. Có thời điểm bạn nhận ra mình đang đứng trên đỉnh dốc. Hít thật sâu và nhìn kỹ về phía trước, bạn không cần phải hét lên sung sướng. Và khi ấy, điều bạn tự nhắc mình sẽ là tìm thêm những đỉnh cao mới, không cho phép mình thả dốc quá nhanh.

Cuộc sống của chúng ta giống như những chuyến đi bởi lẽ, ta luôn có nhiều những lựa chọn nhưng không nên mất quá nhiều thời gian để tìm được kết quả mình muốn. Khi thật sự rã rời thân thể, bạn hãy dừng lại ven đường nghỉ ngơi đôi chút. Dừng lại và bước đi đúng là cách phục hồi năng lực nhanh chóng nhất.

Lên dốc tuy chậm chạp, mệt mỏi thật nhưng phải thừa nhận mức độ an toàn cao hơn khi bạn thả dốc. Cảm giác của việc lao nhanh và phía trước tuyệt vời thật, nhưng biết đâu vực thẳm đâu đó mà bạn không kịp nhìn thấy, và biết đâu chiếc xe đã bị đứt thắng phanh. Có hàng trăm trở ngại, và bạn không bao giờ được tự mãn...

Cuộc sống cũng giống một con đường, khi bạn đang bước trên những khổ đau thì đó là lúc bạn buộc phải "lên dốc" trong hành trình của đời mình. Dĩ nhiên, lúc tận hưởng cảm giác hạnh phúc thì không phải bất hạnh sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. Cuộc đời vốn là một chuyến đi, cái bạn cần là "để dành" sức lực và cảm hứng cho những chặng đường kế tiếp. (Nguyễn Quỳnh-SVVN)

Tập ... cúi đầu

Copy từ blog của Xuân Bình

Phim và Bút yêu quý!

Hôm nọ, trong bữa ăn tối vui vẻ, cả nhà mình có một cuộc Tự Bạch thật thú vị. Mỗi người đều tranh thủ nói cho hết cái hay, điều dở của nhau. Mẹ và các con đã giành cho bố quá nhiều nhận xét hay ho. Ngượng ghê lắm! Nhưng mọi người chỉ nói về bố có vài điều dở. Phim bảo bố quá đen nên thật khó khăn khi gây thiện cảm với các bạn gái. Mẹ bảo bố rất luộm thuộm. Bút nói bố chẳng mua nhiều đồ chơi.

Thú thực, điều dở nhất về cuộc sống riêng của bố chính là một chuỗi những thất bại, những cú ngã. Lần ngã sau đau đớn hơn. Thất bại kế tiếp lúc nào cũng ê chề hơn. Chuỗi sự kiện buồn tẻ ấy bắt đầu từ khi bố đọc thấy các bút danh của lão hờ cờ mờ đăng trên báo Nhân Dân. Hình như ngày đó bố mới bằng tuổi Phim. Kể từ đó khao khát trở thành một con người tự do, thoát bỏ nô lệ cứ lớn dần lên trong bố. Bố ước mình là một phần trái tim, khối óc của cơ thể dân tộc này. Nhưng trớ trêu thay, bố chỉ luôn thấy mình là những quả trứng ung thối thoát khỏi cơ thể đàn bà hàng tháng. Bố như là một đống chất thải rất nặng mùi cứ chật ứ ở ruột già mà mọi cơ chế hiện tồn đều muốn tống bỏ mỗi ngày. Những khát vọng của thời trai trẻ càng ngày càng gần với ảo vọng. Mục đích hướng đến cứ thoát dần tầm nhìn. Đã từ lâu, bố không còn lưu hai từ Chiến Thắng trong bộ nhớ. Bố không dám tự căn vặn mình vì những câu hỏi tại sao, thế nào. Điều bố luôn mong mỏi là làm gì để các con đừng bao giờ đi theo vết xe đổ của cả lão hờ cờ mờ cũng như bố- những kẻ đi trước khốn nạn và bất hạnh.

Bài học lớn nhất bố thu nhặt được từ cuộc đời khốn khó này chính là chưa bao giờ được thực sự…tập ngã. Thế hệ của bố và nhiều thế hệ khác chỉ luôn tạo cho mình dáng ngẩng cao đầu hiên ngang, ưỡn ngực đón gió, tâm trí luôn tràn ngập một cảm hứng hào sảng gần như không tưởng. Không mấy ai được dạy bảo hoặc tự rèn luyện kỹ năng… Ngã!

Phim và Bút yêu quý! Bố cứ nghĩ lẩn thẩn như thế khi nhìn các con đang lướt đi trên những bánh xe patin, khi các con đang ngã oành oạch trên sàn đá… Mấy ngày qua, sau những thất bại ê chề trong công việc mới, một lần nữa bố bị cuộc sống sa thải, bố đang từ từ trở lại với nhịp sống bình an như trước đây. Bố giành nhiều thời gian cùng chơi với các con hơn.

Cũng như bố lao vào công việc, các con ra sân thật giống các vận động viên chuyên nghiệp. Tinh thần chơi thể thao thực sự mạnh mẽ như là các chiến binh. Khát khao chiến thắng chẳng khác bất kỳ người trẻ tuổi nào đang được đứng trước thách thức mới.

Nhưng khi buộc cho các con những miếng đệm chống chấn thương ở đầu gối tay, chân, dây mũ bảo hiểm, xiết chặt lại các bánh xe…bố thấy giữa chúng ta bắt đầu có sự khác biệt. Đường đua trong cuộc đời bố không có ai trả giúp cho những chi phí bảo hiểm này. Không có ai đủ hiểu biết để có thể thực sự ân cần dìu dắt những bước đi đầu tiên. Và đâu đớn hơn là lại có rất nhiều người muốn bố…ngã.

Bố nhìn say mê những giọt mồ hôi lăn trên má các con, những vệt bẩn các con quệt ngang mặt rồi lại quan sát kỹ những chiếc giày. Mỗi giày trượt có bốn bánh xe. Bố như nhìn thấy các con có tới…tám cái chân. Những cái chân tiếp xúc với đất rất ít nhưng lại dễ dàng quay tít. Bởi thế các con có thể lướt đi nhanh hơn, có lúc lại cảm thấy như đang bay, một khoái cảm thật mới mẻ và lạ lùng đúng không? Phim như thấy mình có khả năng của siêu nhân. Bút rất sung sướng như khi xem Pen Ten biến hóa. Còn bố lại vẹn nguyên tâm trạng ngậm ngùi.

Khi nào sung sướng nhất lại cũng là lúc dễ ngã nhất. Mỗi khi Bút đập mạnh mông hay ngã sóng xoài trên đất bố lại thấy thót cả ngực. Bố không nựng, không nâng đỡ Bút đứng dậy. Bố lại gần và nói thầm: Đừng trêu tức đôi mông của mình như thế! Đừng làm hỏng hết gạch đá như thế …hhahhahhaha! Đừng vồ ếch như thế! Nhìn kìa, gương mặt đẹp đẽ của con có khác gì quả bóng xà phòng, nó thật dễ vỡ đấy nhé!

Con biết vì sao lại ngã không?

Con ngã xóng xoài là vì toàn thân luống cuống, bối rối. Ngã sấp là vì cái đầu kiêu ngạo muốn tỏ rõ vị thế …tiên phong của mình. Ngã ngửa là bởi vì cái chân kia sao lại vội vàng đòi chạy nhanh hơn cái mông, cái lưng và cái …đầu?

Muốn không ngã, chân phải bước nhịp nhàng, tay quạt đều, lao thân mình về phía trước và điều rất quan trọng là phải biết….chúi đầu.

Những vận động viên chuyên nghiệp thì nói rằng: trong tư thế đó, toàn bộ cơ thể của các con được giữ cân bằng, được chuyển động cùng một tốc độ, được giảm đi rất nhiều lực cản của không khí. Kỹ năng này giúp cho vận động viên có thể giành thành tích cao trong thi đấu.

Vậy mà trong nhiều chặng đua cuộc đời, thật vô lối khi chẳng khi nào bố chịu rạp mình hay chúi đầu. Hậu quả rành rành, điều dễ thấy là bố luôn ngã dúi dụi ở một xó xỉnh nào đó. Bố chưa một lần ngẩng cao đầu đăng quang ở một bệ bục vinh quang mà xung quanh đang có thật đông bọn người vô thức, xúm xít, ồn ã chờ đón, sẵn sàng tung hô, ngưỡng mộ, sùng kính…kẻ chiến thắng.

Mọi nơi, mọi lúc bố luôn treo lơ lửng trên đầu mình câu hỏi: có nên tập…cúi đầu?

Hãy trả lời giúp bố đi hai chàng trai! (Friday November 28, 2008)

Tinh yêu của con trẻ



Chúng tôi là gia đình duy nhất đem trẻ con vào nhà hàng. Tôi đặt Erik ngồi lên chiếc ghế tựa và quan sát mọi người đang ăn uống và trò chuyện nhẹ nhàng xung quanh. Chợt Erik hét lên vui sướng và nói: “Chào đằng ấy”.

Thằng bé đập hai bàn tay bụ bẫm lên chiếc khay trên ghế, mắt nó nhắm tít lại, cái miệng sún lộ ra trong nụ cười toét rộng đến cả mang tai khi nó uốn éo và rúc rích cười đầy vẻ hân hoan.

Tôi ngó quanh và hiểu ngay tại sao. Đó là một người đàn ông mặc chiếc quần thùng thình có khoá, các ngón chân ông ta thò ra bên ngoài cái có thể gọi là giầy. Chiếc áo sơ mi bẩn thỉu, mái tóc không chải và cũng không được gội. Râu ông ta ngắn tới mức không thể gọi là râu được và chiếc mũi thì bị chứng giãn tĩnh mạch, nom như một cái bản đồ vậy. Chúng tôi ở quá xa nên không ngửi thấy mùi gì nhưng tôi chắc người ông ta hẳn cũng phải bốc mùi.

Ông ta vẫy vẫy và đập tay vào phần cổ tay buông lỏng, “Chào nhé, cậu bé. Chào nhé, anh bạn thân. Ta nhìn thấy cậu rồi”, người đàn ông nói với Erik.

Hai vợ chồng tôi nhìn nhau, “Làm thế nào đây?”.

Erik tiếp tục cười to và trả lời, “Chào nhé, chào đằng ấy”. Tất cả mọi người trong nhà hàng đều hướng mắt về phía chúng tôi và sau đó là người đàn ông. Những người lớn tuổi bắt đầu cảm thấy phiền phức với đứa con xinh xắn của tôi.

Đồ ăn của chúng tôi được dọn ra và người đàn ông bắt đầu hét to từ bên kia phòng ăn. Không ai nghĩ người đàn ông đứng tuổi đó tỉnh táo. Rõ ràng ông ấy đã say rồi. Tôi và chồng cảm thấy thật khó xử. Chúng tôi lặng lẽ ăn, ngoại trừ Erik, nó vẫn tiếp tục màn trình diễn của mình với gã vô công rồi nghề khu ổ chuột và rồi gã đó, cũng đối đáp lại cùng nó những lời bình luận vui vẻ.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã ăn xong và bước ra phía cửa. Chồng tôi bước tới quầy thanh toán và bảo tôi đợi anh ở bãi để xe. Người đàn ông lớn tuổi đó ngồi điềm tĩnh giữa chỗ tôi đứng và cửa ra vào. “Lạy Chúa, hãy để con ra khỏi đây trước khi ông ta nói gì với con hoặc Erik”, tôi thầm cầu nguyện.

Khi tôi bước tới gần ông ta, tôi xoay lưng cố đi thật nhanh và tránh không hít phải chút khí nào ông ta thở ra. Lúc đó, Erik nhoài người khỏi tay tôi, vươn hai cánh tay về phía người đàn ông lớn tuổi. Tôi chưa kịp ngăn lại thì Erik đã vươn tới được đôi tay của ông ta. Thốt nhiên, một người đàn ông lớn tuổi, người đầy mùi mẽ với một đứa trẻ non nớt đã kết thành bạn bè. Với vẻ hoàn toàn tin tưởng, yêu thương và giao phó, Erik ngả chiếc đầu bé nhỏ của nó lên đôi vai tả tơi của ông.

Đôi mắt người đàn ông nhắm lại và tôi nhìn thấy những giọt nước mắt đang vướng dưới hàng mi. Đôi tay tuổi tác đầy bụi bặm, vết đau và lao động vất vả của ông đang nâng niu thằng bé và xoa lưng nó. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy, không có hai người nào có thể yêu thương nhau sâu sắc đến vậy. Tôi đứng yên kinh ngạc. Người đàn ông nựng nịu, đu đưa Erik trong tay, ông mở mắt và nhìn thẳng vào tôi. Ông nói bằng một giọng chắc nịch, uy nghi, “Chị hãy chăm sóc đứa trẻ này”. Không hiểu vì một lý do nào đó tôi buột miệng thốt lên tiếng “vâng” từ cổ họng gần như nghẹn ứ của mình.

Ông tỏ ra đầy miễn cưỡng và tha thiết khi phải gỡ Erik khỏi ngực, có cảm giác như thể ông đang đau. Tôi đón thằng bé và người đàn ông nói: “Cầu Chúa phù hộ cho chị, chị đã tặng tôi món quà của Chúa. Chị biết không, tôi chưa bao giờ được nhìn thấy con tôi lớn lên. Vợ và con trai tôi đã rời bỏ tôi trong một tai nạn ô tô khi cả hai đều còn rất trẻ. Tôi vẫn chưa thể vượt qua chuyện đó”.

Tôi không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn ngập ngừng và rằng: “Thật đau buồn khi biết được câu chuyện của ông”. Ôm Erik, tôi chạy ra xe ô tô. Chồng tôi lo lắng tại sao tôi lại khóc và ôm Erik quá chặt như vậy, và tại sao tôi lại nói: “Lạy Chúa, lạy Chúa, xin hãy tha thứ cho con”. Tôi đã vừa chứng kiến tình yêu của Chúa được biểu hiện qua sự hồn nhiên của đứa con trai bé nhỏ, một đứa trẻ không biết phán xét, nó chỉ nhìn thấy tâm hồn còn người mẹ lại chỉ nhìn thấy bộ quần áo.

Đỗ Dương (Dịch từ Internet)- Sưu tầm

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Nỗi mất và quên

Nguyễn Ngọc Tư

Mười năm trước, bạn không bao giờ gặp một nỗi mất mát mang tên “hư ổ cứng”.

Những năm đó, thỉnh thoảng bạn cũng buồn, mớ ảnh gia đình bị ố vàng đã làm lem luốc vài gương mặt người thân mà bạn không bao giờ còn gặp lại họ nữa, cuộn phim chụp ảnh đám cưới bạn bị cái nóng ẩm nhiệt đới làm cho mốc meo, quyển nhật ký bị chuột gặm nham nhở, hay những bài hát, bộ phim bạn yêu thích chảy nhão, trầy xước theo mớ băng dĩa cũ.

Hồi đó bạn biết trước sau gì chúng cũng mất, dù chậm hay nhanh, bằng cách này hay cách khác. Giống như bạn biết rồi mình sẽ già đi, nên thêm một tuổi bạn có buồn một tí hay nhiều tí nhưng cũng chấp nhận nó. Còn “thằng ổ cứng” (bạn xấu tính lắm, nghĩ cái gì liên quan tới cứng thì thuộc về… thằng), bạn tin rằng nó sẽ cất giữ kỷ niệm của bạn, hồi ức của bạn, phần đời của bạn, vài thứ bạn yêu thích… bền vững, lâu dài. Máy tính nhiều lần không thể khởi động, hệ điều hành nhiều lần bị lỗi phải cài đặt lại, nhưng ổ cứng có hề gì đâu.

Bỗng một ngày nó chết ngắt, cái chết như nụ cười mỉa vào những lời xưng tụng muôn năm muôn năm. Muôn năm là bao lâu, mãi mãi là bao lâu? Cái chết của nó mang theo bao nhiêu là hình ảnh, bài hát, ghi chép… Những tuồng cải lương hương xưa. Những bài thơ với giọng ngâm ngọt ngào, nức nở của Hoàng Oanh, Hồ Điệp… Bạn te tái xách ổ cứng đi tìm những anh chàng được mệnh danh là phù thủy phục hồi, khắc khoải giống như người yêu ôm người yêu đi tìm thầy thuốc. Và khi mấy phù thủy trong thành phố thở hắt lắc đầu, bạn mới tràn ngập cảm giác mất mát.

Những chuyến đi không còn dấu vết, khi không còn gương mặt người đã từng gặp, cảnh vật đã từng qua. Bạn nhận ra lâu nay, bạn nhờ máy ảnh nhìn, nhờ máy tính nhớ. Đi đến đâu lăng xăng chụp ảnh đến đó, về tuôn vào máy tính, lâu lâu giở ra coi lại, ờ bạn đã tới chỗ này chỗ này. Nó đẹp như vầy như vầy. Người ta lem luốc hồn nhiên vậy đó vậy đó. Chúng tồn tại để sẵn sàng khơi gợi lại cho bạn một ký ức. Bạn tưởng thời gian đã ngưng đọng trong những tấm ảnh đó, và bạn muốn quay lại những khoảnh khắc đã qua lúc nào cũng được. Không vội vàng, thiết tha chi cho lắm. Nhưng giờ bạn không còn manh mối, chỉ còn nhớ mơ hồ, ví dụ cỏ trên những ngọn đồi, nhưng bạn không biết chúng mượt và xanh như thế nào; những đứa trẻ chơi trên cát, bạn không nhớ nụ cười chúng ra sao, có bao nhiêu cái răng bị sún…

Hôm đó, bạn gọi mấy đứa nhỏ đó chỉ để chúng cười cho bạn chụp ảnh. Bạn không trực tiếp nhận nụ cười của chúng. Nếu bạn đừng bận bịu, chỉ chạy chơi với bầy trẻ thôi bạn được sống lại buổi chiều thiên đường ấy, bất cứ khi nào gió cũng lại thổi trên những triền cát nóng.

Giống như cách bạn nhớ chuyến đi Đà Lạt năm bạn mười hai tuổi. Hồi ấy bạn nghĩ, quá xa xôi để tới đây, và sau này không biết có thêm lần nữa. Bạn tận hưởng Đà Lạt bằng tất cả giác quan trẻ nít của mình, hít thở và ôm ngấu cảnh vật trong lòng. Hai mươi năm sau, bạn vẫn còn nhớ mùi nước đái ngựa trên cỏ, khói sóng vương vất dưới chân thác nước, tiếng những trái thông khô rơi, cái lạnh buốt của bàn tay người đàn ông lạ mà bạn nắm lấy giữa chợ vì tưởng tay ba bạn.

Không có tấm ảnh nào còn lại sau chuyến đi đó, bạn toàn tự nhớ thôi. Cả bài hát trên xe. Giọng nói của người tài xế. Chúng rồi cũng phai trước khi mất đi, lúc bạn đã già, nhưng nó kịp làm bạn rung cảm và xao xuyến cả một thời gian dài nên không gây hụt hẫng và tiếc nuối.

Nó không đột ngột biến mất như ‘thằng” ổ cứng vừa mang theo một vùng ký ức ra đi. Những bài hát bạn sẽ tìm lại ở tiệm bán băng đĩa, hay trên mạng, nhưng sẽ mất một thời gian để bạn nhớ ra, mình đã từng thích bài hát nào, giọng hát nào, tại sao. Đôi lúc bài hát cũng gợi nhớ một người nào đó, một đoạn đời nào đó. Chúng ít nhiều miêu tả cuộc đời bạn. Tại sao những bài ca ngô nghê, ngớ ngẩn đó năm mười lăm tuổi bạn lại thích mê mẩn? Tại sao có những bản nhạc hồi hai mươi bạn không thể nghe nổi, thì năm năm sau, bạn không dứt ra được những “một ngày như mọi ngày / em trả lại tình tôi / một ngày như mọi ngày / ta nhận lời tình cuối / một ngày như mọi ngày/đời nhẹ như mây khói…”? Tại sao một bài sến chảy nước “Đừng nói xa nhau, cho tâm hồn đau khổ…” bạn lại giữ gìn cẩn thận, không phải vì một người dưng nào đó rưng rưng hát hôm hội tan bạn ra về? Giờ người đã xa, chuyến đi quá vãng, bài hát bị mất. Giờ ngang qua quán cà phê, hay xe kẹo kéo, bạn chắt chiu nhặt lại từng chút một, cho cái hồi ức đã bị rơi đi để trả giá cho sự làm biếng.

Làm biếng cảm thụ cuộc sống, làm biếng thương, thậm chí làm biếng nhớ. Nên cứ bắt máy móc nhắc nhớ giùm. Nên máy móc một hôm trăn trối, sẽ không giữ được gì nếu bạn không tha thiết.

Tình yêu cũng vậy. Cuộc sống cũng vậy. Bạn sực nhớ tới những thứ lớn lao này…