Thứ Hai, 25 tháng 10, 2010

Chuyện Tít và Tí


1.Tí đánh răng buổi tối, mẹ rót nước lọc vào cốc cho Tí.
Tí: Sao mẹ lại lấy nước lọc, lấy nước lã thôi chứ. Mẹ lấy nước lọc để Tí đổ đi thì phí à.
Mẹ (giảng giải): Mẹ lấy nước lọc để nếu con nhỡ nuốt vào bụng không bị đau bụng. Nước lã có con giun đỏ đấy, kinh lắm….
Tí nghe mẹ nói có vẻ xuôi xuôi, không nói gì nữa. Nhưng khi đánh răng xong, còn thừa chút nước trong cốc, Tí vừa đổ nước rửa bàn chải vừa lắc đầu, miệng lẩm bẩm: Phí quá, phí quá!

2.Tí đi học mẫu giáo. Ở lớp, các cô ra bài tập vẽ là vẽ cái gì mà em yêu thích nhất. Chiều mẹ đón Tí, cô giáo đưa cho mẹ: Đây bài tập của con trai đây. Các bạn thì vẽ hoa, ô tô, ngôi nhà… còn con trai thì cầm bút xoay vòng, vòng đi vòng lại… Con trai vẽ lốc xoáy.
Tí giải thích: Con vẽ lốc xoáy ở Hà Tĩnh trên tivi tối hôm qua ấy.
Không biết các cô nghĩ thế nào mà bên cạnh lốc xoáy của bạn Tí lại có một bông hoa. Bạn Tí bảo cô vẽ thêm vào .

3.Anh Tít đi học lớp 1 được gần 2 tháng mà đã nhận được 2 bức thư của bạn gái ngồi cạnh gửi. Thư để trong phong bì hẳn hoi. Người gửi: Thuỷ, người nhận Đức (Tít).
- Bức thư thứ nhất là một chiếc đồ chơi gắn nam châm. Hôm đó bạn Thủy đưa thư rồi, khi về còn chạy theo dúi vào tay Tít hai viên phấn mầu. Tít tối hôm đó về nhà khoe mẹ nhưng trông mặt có vẻ suy nghĩ lắm.
Tít hỏi bà: Bà ơi, con gái thì thích cái gì?
Em Tí trả lời ngay: Con gái thích búp bê chứ còn cái gì nữa.
Hihi, mới 4 tuổi đã làm quân sư tình yêu cho anh 6 tuổi rồi.
Kết quả là cũng cái phong bì đó, đã được tẩy đi, ghi lại thành: Người gửi: Đức, người nhận: Thủi (may mà bà phát hiện ra nên đã sửa thành Thuỷ). Còn trong phong bì là các ghế của bộ đồ chơi nhà cửa.
- Bức thư thứ hai thì là tờ giấy ghi chữ số đầy một trang mà bố mẹ cháu không thể nào luận ra được. Toàn là mật mã gì ấy. Hỏi Tít, Tít cũng chưa đọc được. Chịu.

Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

Cửa sổ mùa đông- Dương Thụ- Hồng Nhung



Mùa đông này gió bấc,
mùa đông này khói thuốc
Trắng ô cửa sổ mùa đông
một đời tôi làm thơ, một đời tôi mộng mơ
Ðể rồi đến bây giờ bây giờ.

Tìm em làn gió bấc, tìm em làn khói thuốc
những ô cửa sổ mùa đông
Làm sao không là thơ, làm sao không là mơ
để rồi mãi xa vời mà thôi.

Nghe bâng khuâng mùa đông, mùa đông ô cửa xa vắng
Trong cơn mưa mùa đông, mùa đông em là câu hát buồn
Mưa bay đi và câu tình ca mãi chỉ buồn như thế
Tan cơn mơ và em thật xa không làm sao giữ lại
Ngày thêm dài mãi, tuổi thêm nhiều mãi
Thấy đêm càng lạnh lạnh hơn xưa
Và em xa càng xa chỉ còn trong bài ca thuở nào
vẫn mong đợi ngóng chờ

Giờ em là gió bấc và em là khói thuốc
Những ô cửa sổ mùa đông
Làm sao không là thơ, làm sao không là mơ
Ðể rồi mãi nỗi buồn ngày mưa

Nghe bâng khuâng mùa đông
mùa đông ô cửa xa vắng
Nao nao trong mùa đông
mùa đông những kỷ niệm thoáng buồn
Bay đi những hạt mưa
mùa đông ô cửa sổ trong sáng
Em nghe chăng
tình yêu của tôi vẫn ở lại suốt đời./.