(Sưu tầm từ FB của Thảo Gấu )
...Bạn hỏi tôi rằng: trong suốt những
năm tháng sống bên cạnh người đàn ông của mình, tôi có bao giờ nghĩ đến người
đàn ông khác hay không?
Biết trả lời bạn thế nào bây giờ nhỉ?
Nhiều khi ngồi cạnh những người phụ nữ khác, nghe họ ca ngợi về chính họ, về gia đình họ, về cái sự chung thủy của họ tôi cứ dậy lên trong lòng một cảm giác nghi ngờ. Nghi ngờ họ và nghi ngờ chính bản thân mình. Phải chăng họ đã gặp được những vị thánh và cưới họ về làm chồng? Phải chăng cảm xúc của họ quá nghèo nàn hoặc quá tuyệt đối nên chỉ dành riêng cho một người? Hay phải chăng tôi là người quá lăng nhăng vì đã có những phút xao lòng trước rất nhiều người?
Tôi từng đọc đâu đó: cảm xúc không có lỗi – nhưng có thể kết tội hành vi.
Đàn ông thực tế ở chỗ, họ không thèm để tâm đến cảm xúc của vợ mình dành cho người khác. Điều họ quan tâm là cô ấy đã, có, sắp lên giường với ai? Có thể vì đàn ông coi trọng sự toàn vẹn về mặt thể xác của người chung sống với mình. Hoặc có thể anh ta hiểu một điều: khi người phụ nữ đã dám lên giường với một người đàn ông khác, nghĩa là cảm xúc đã chín muồi.
Đàn bà thì hay ngược lại. Họ có thể bỏ qua chuyện người đàn ông của mình lên giường với những người phụ nữ khác, hay bỏ tiền ra mua một vài đêm vui nhưng lại không chấp nhận được việc anh ấy ngồi nghĩ đến một người đàn bà khác ngoài mình. Áp đặt suy nghĩ của mình cho đàn ông ở điểm: nghĩ đến là đã yêu lắm rồi và làm tình đối với đàn ông chỉ là một nhu cầu thỏa mãn bản năng. Họ vô tình hạ thấp đàn ông thời nay quá nhiều. Bởi vì lên giường – bây giờ - đối với đàn ông sẽ có kèm theo cảm xúc.
Đàn ông hay ở chỗ họ ít ghen bóng ghen gió, có lẽ là vì họ hiểu cảm xúc cũng như những cơn gió lạnh đầu mùa, mát lạnh thế thôi nhưng khi nắng lên, lại ấm ấp, lại hiền hòa. Và cũng bởi thực tế như thế, nên, họ có thể chung sống cả đời với một người đàn bà. Họ chỉ cần người đó nấu ăn ngon, chăm sóc cho họ bữa ăn giấc ngủ, thỏa mãn nhu cầu gần gũi với một sự hài lòng tương đối và đôi khi, chịu khó lắng nghe và thấu hiểu. Tỷ dụ như một vài nhu cầu đó không được đáp ứng, họ sẽ tìm ở chỗ khác nhưng giá trị cơ bản của người mà họ đã chọn làm vợ vẫn là điều mà họ cần, hiểu và muốn giữ. Người đàn ông thực sự biết cân đong đo đếm giữa những ảo mộng tình ái hão huyền với thực tế mà họ đang có với một sự tỉnh táo tuyệt vời để xem có nên đổi cái đang có lấy những thứ mới mẻ hơn hay không?
Đàn bà thì lại hay bị ảo ảnh huyễn hoặc bản thân. Những bong bóng nhiều màu mang tên tình yêu có thể do những người đàn ông vây xung quanh tạo nên và cũng có thể do chính họ thổi phồng lên rồi ngồi ngắm nghía và đắm chìm trong đó. Cứ nghĩ rằng đã tìm được hạnh phúc của đời mình, thế là quay lưng lại với những gì đã có, đang có. Để hướng về phía rực rỡ của tình yêu màu hồng. Chỉ đến khi gặp phải một khuôn mặt lạnh, một lời từ chối hay một cảnh hạnh phúc vợ chồng con cái tay trong tay của người đàn ông đang ngỡ thuộc về mình, mới tỉnh. Lúc ấy thì đã muộn mất rồi!
Chẳng ai có thể điều khiển nổi cảm xúc của mình. Nhưng, coi đó như một góc ngọt ngào nơi trái tim mình – cho mình thêm năng lượng để sống, hay thổi bùng lên như một ngọn lửa rồi tàn lụi đi khi đêm qua ngày tới, hoặc chôn nó xuống dưới tầng tầng lớp lớp những lạnh lùng…là ở sự lựa chọn của mỗi người. Cảm xúc không điều khiển nổi nhưng hành vi thì có thể. Chỉ làm khi đã biết cái giá mà mình phải trả, nhỉ!
Biết trả lời bạn thế nào bây giờ nhỉ?
Nhiều khi ngồi cạnh những người phụ nữ khác, nghe họ ca ngợi về chính họ, về gia đình họ, về cái sự chung thủy của họ tôi cứ dậy lên trong lòng một cảm giác nghi ngờ. Nghi ngờ họ và nghi ngờ chính bản thân mình. Phải chăng họ đã gặp được những vị thánh và cưới họ về làm chồng? Phải chăng cảm xúc của họ quá nghèo nàn hoặc quá tuyệt đối nên chỉ dành riêng cho một người? Hay phải chăng tôi là người quá lăng nhăng vì đã có những phút xao lòng trước rất nhiều người?
Tôi từng đọc đâu đó: cảm xúc không có lỗi – nhưng có thể kết tội hành vi.
Đàn ông thực tế ở chỗ, họ không thèm để tâm đến cảm xúc của vợ mình dành cho người khác. Điều họ quan tâm là cô ấy đã, có, sắp lên giường với ai? Có thể vì đàn ông coi trọng sự toàn vẹn về mặt thể xác của người chung sống với mình. Hoặc có thể anh ta hiểu một điều: khi người phụ nữ đã dám lên giường với một người đàn ông khác, nghĩa là cảm xúc đã chín muồi.
Đàn bà thì hay ngược lại. Họ có thể bỏ qua chuyện người đàn ông của mình lên giường với những người phụ nữ khác, hay bỏ tiền ra mua một vài đêm vui nhưng lại không chấp nhận được việc anh ấy ngồi nghĩ đến một người đàn bà khác ngoài mình. Áp đặt suy nghĩ của mình cho đàn ông ở điểm: nghĩ đến là đã yêu lắm rồi và làm tình đối với đàn ông chỉ là một nhu cầu thỏa mãn bản năng. Họ vô tình hạ thấp đàn ông thời nay quá nhiều. Bởi vì lên giường – bây giờ - đối với đàn ông sẽ có kèm theo cảm xúc.
Đàn ông hay ở chỗ họ ít ghen bóng ghen gió, có lẽ là vì họ hiểu cảm xúc cũng như những cơn gió lạnh đầu mùa, mát lạnh thế thôi nhưng khi nắng lên, lại ấm ấp, lại hiền hòa. Và cũng bởi thực tế như thế, nên, họ có thể chung sống cả đời với một người đàn bà. Họ chỉ cần người đó nấu ăn ngon, chăm sóc cho họ bữa ăn giấc ngủ, thỏa mãn nhu cầu gần gũi với một sự hài lòng tương đối và đôi khi, chịu khó lắng nghe và thấu hiểu. Tỷ dụ như một vài nhu cầu đó không được đáp ứng, họ sẽ tìm ở chỗ khác nhưng giá trị cơ bản của người mà họ đã chọn làm vợ vẫn là điều mà họ cần, hiểu và muốn giữ. Người đàn ông thực sự biết cân đong đo đếm giữa những ảo mộng tình ái hão huyền với thực tế mà họ đang có với một sự tỉnh táo tuyệt vời để xem có nên đổi cái đang có lấy những thứ mới mẻ hơn hay không?
Đàn bà thì lại hay bị ảo ảnh huyễn hoặc bản thân. Những bong bóng nhiều màu mang tên tình yêu có thể do những người đàn ông vây xung quanh tạo nên và cũng có thể do chính họ thổi phồng lên rồi ngồi ngắm nghía và đắm chìm trong đó. Cứ nghĩ rằng đã tìm được hạnh phúc của đời mình, thế là quay lưng lại với những gì đã có, đang có. Để hướng về phía rực rỡ của tình yêu màu hồng. Chỉ đến khi gặp phải một khuôn mặt lạnh, một lời từ chối hay một cảnh hạnh phúc vợ chồng con cái tay trong tay của người đàn ông đang ngỡ thuộc về mình, mới tỉnh. Lúc ấy thì đã muộn mất rồi!
Chẳng ai có thể điều khiển nổi cảm xúc của mình. Nhưng, coi đó như một góc ngọt ngào nơi trái tim mình – cho mình thêm năng lượng để sống, hay thổi bùng lên như một ngọn lửa rồi tàn lụi đi khi đêm qua ngày tới, hoặc chôn nó xuống dưới tầng tầng lớp lớp những lạnh lùng…là ở sự lựa chọn của mỗi người. Cảm xúc không điều khiển nổi nhưng hành vi thì có thể. Chỉ làm khi đã biết cái giá mà mình phải trả, nhỉ!
*****
Một bài viết hay, tình cờ đọc được trên fb bạn của một người bạn. Đủ cảm xúc để cảm nhận và diễn tả; đủ tỉnh táo để phân tích... Không bàn luận về cảm xúc đó là đúng hay sai, là nhầm lẫn hay thực sự... vì cảm xúc đơn giản là cảm nhận của con người tại thời điểm nhưng cũng có thể theo người ta cả cuộc đời. Cảm xúc không có đúng và sai.
Nhưng thử đặt vào vị trí
của những người trong cuộc: Nếu bạn là người có cảm xúc, bạn đủ tỉnh táo để xác định được "cái giá phải trả", để điều khiển hành vi và
không để cảm xúc chi phối thì có lẽ không nhiều người phải quá trăn trở với
những cảm xúc ấy. Còn nếu bạn là người có vợ/chồng/người yêu của người đang có những cảm xúc đó, bạn có đủ tỉnh táo, đủ yêu thương để hiểu rằng đó chỉ là cảm xúc; đủ tin tưởng để hiểu rằng những cảm xúc ấy rồi sẽ qua...
Bỗng nhiên muốn ghi lại những cảm xúc sau khi đọc. :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét