Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Chuyện của bạn Tí



1. Lớp bạn Tí học tiết Đạo đức về việc nhặt được của rơi thì phải làm gì? Trong bữa ăn Tí kể với  cả nhà  là được cô khen vì Tí trả lời: Nhặt được tiền rơi con sẽ không tiêu mà sẽ tích lại, khi nào có đợt ủng hộ người nghèo con sẽ mang đóng góp.
Mẹ chưa kịp có ý kiến, anh Tít đã nói ngay: Sao lại thế? Nếu ông nhặt được tiền rơi thì phải mang nộp cho chú công an chứ.
Tí trề môi: Ông điên à? Nhặt được 2 triệu thì mới mang nộp cho chú công an chứ nhặt được 20 nghìn mà cũng mang nộp à. hả hả hả?
Bố mẹ chỉ còn nhìn nhau cười. :D





2. Cô giao cho bạn Tí bài tập làm văn kể về một việc tốt mà em đã làm. Bạn Tí bảo với mẹ sẽ kể việc tốt là cho bạn cùng lớp mượn bút. Mẹ thì khuyên bạn ấy nên kể việc bạn ấy đã đi đổ rác cho bố mẹ trong dịp hè vừa qua nhưng bạn ấy nhất định không chịu thay đổi.
 Mẹ đưa ra rất nhiều lý do để thuyết phục bạn ấy: nào là đó là việc rất tốt, giúp đỡ bố mẹ; việc đó sẽ rất ít bạn (mà có lẽ chưa có bạn nào) trong lớp đã làm được, trong khi cho bạn mượn bút thì bạn nào cũng có thể làm được; nào là chắc chắn bài văn viết về việc đi đổ rác sẽ hay hơn... nhưng không thể thuyết phục được. Bạn Tí khăng khăng giữ ý kiến của bạn ấy. Mẹ quay sang cầu cứu bố, bố lại bảo tùy con thích viết về việc gì thì con viết.
Mẹ rất ngạc nhiên không hiểu vì sao bạn Tí lại khăng khăng giữ ý kiến của mình như vậy?  Và sau khi nghe được cuộc đối thoại của hai bố con, câu trả lời là đây:
Bạn Tí: Bố ơi, hôm nay bố kiểm tra bài văn cho Tí nhé vì mẹ không thích bài văn đó.
Bố: Tại sao con không làm bài theo ý mẹ?
Tí: Vì Tí đã làm bài cho mượn bút trước ở lớp được mấy câu rồi. Tí không muốn viết lại. (lại lười tập viết đây mà)
Bố: Bố đồng ý kiểm tra bài cho Tí nhưng phải có điều kiện. Tí làm gì cho bố?
Tí, sau một hồi suy nghĩ bảo: Hay là Tí lại đi đổ rác cho bố.
Bố: Nhưng lần này sẽ đổ rác không có tiền nhé.
Tí: Hay là bố cho Tí bằng một nửa mọi khi thôi. (bạn này là chuyên gia mặc cả mà)
Bố (ra vẻ dứt khoát): Thế thì thôi.
 Tí đành phải gật đầu đồng ý. Bố lại được thể: Tí phải làm cam kết cho bố là Tí sẽ không lấy tiền.
Tí dãy nảy: Tí đã ngại viết rồi bố lại bắt Tí viết bản cam kết.
Bố: thế thì phải làm sao?
Tí: Để Tí mượn mẹ điện thoại và ghi âm lại câu Tí nói, khi nào cần thì bật lên. Dùng điện thoại là được mà.
---
Chỉ vì lười viết mà bạn ấy đã tìm ra rất nhiều lý do để không phải viết như vậy đấy. :-D











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét