- Giáng Son- Nguyên Thảo
em thả chiếc lá khô rơi,
rơi trong chiều đầy gió...gió à...gió à
Không còn gì cho nhau,
quán cà phê đàn dương cầm buồn,
những điệu buồn da diết
đắng cả những viên đường.
Một hai ba bốn chiếc lá,
thả vào buổi chiều đầy gió,
chiếc lá đi hoang
rơi xuống đêm sâu lãng quên.
Thả vào mọi điều vô nghĩa,
thả vào mọi điều chưa nói.
Em thả muộn phiền,
em thả nỗi buồn,
em thả cuộc tình gió cuốn
Bất chợt nhìn lại,
thấy mình đã như
chiếc lá xanh se sẽ vàng
để cạn kiệt mùa thu./.
Thích nghe Nguyên Thảo hát những bài hát của Giáng Son như Nếp ngày, Chút nắng vàng bay... Nhưng hôm nay mới nghe Thu cạn. Đầu tiên là nghe version này thấy thật cuốn hút. Phong cách Jazz ngẫu hứng, Nguyên Thảo cuốn hút người nghe bằng giọng hát đầy cảm xúc và chứa đựng nội tâm trong đó. Tìm các bản ghi khác nhưng không bản nào hay và ngẫu hứng như bản Nguyên Thảo hát trong chương trình "Không gian âm nhạc số 2" này. Ở Nguyên Thảo có chất gì đó rất mộc, đam mê, một phong cách phiêu rất Jazz mà mình thích.
Bạn này hát jazz nghe hay phết. Lần đầu tiên nghe bạn này là Thời gian để yêu của Đỗ Bảo. Nhà mình cũng có đĩa đấy. Cho 2 bạn Tít Tí nghe thử xem comment của các bạn ấy thế nào, -:)
Trả lờiXóa