Năm mới bà Hằng đến nhà chơi, đọc cho tôi nghe bài thơ bà mới
viết. Không hiểu vì sao mới nghe bà đọc lần đầu đã thấy thật hay, thật đồng cảm
với bà. Dạo này tự thấy mình già quá.
Chợt nghĩ, ở đời cần lắm một chữ duyên. Như tôi và bà Hằng
là một chữ duyên mà ngay lần đầu gặp, cả hai cô cháu đều nhận thấy như vậy. Nhờ
chữ duyên ấy mà tôi thuê nhà của bà, được làm bạn tâm giao với bà- nếu được
phép nói như vậy, được bà chia sẻ những bài thơ, những cuốn tiểu thuyết bà viết
và những chuyến đi, những kinh nghiệm sống của bà. Cảm phục bà- một người phụ nữ
với cuộc đời đầy bất hạnh, đau khổ nhưng vẫn luôn giữ nét hồn nhiên, hồn hậu.
Thật là nhờ có chữ duyên mà bà lại quý mến tôi và coi tôi là một người để chia
sẻ.
Bài thơ không đặt tên số 9
- Hoàng Việt Hằng
Tôi ngồi với giọt sương trong
với giàn trầu thấp và không nói gì
Sân sau chùa vắng người đi
Mới ngày mùng một rét nghi ngại lần
Mưa nhòe nhòe cả ánh trăng
Sâm cầm chao lượn như giăng dưới hồ
Niết bàn phật- phật có cho
Nhân gian ước nguyện khấn vò võ xin
Chỉ còn có nỗi ưu phiền
Xin cho tôi giữ nỗi niềm cho tôi
Chút riêng có gửi về trời
Chút riêng giữ lại một lời với sương
rồi sương tan cõi vô thường
rồi long lanh nhỏ giọt buồn vào cây?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét